Tôi kể cho chồng nghe chuyện nhà bố mẹ sắp bị giải tỏa trong bữa cơm tối. Anh ấy chỉ bình thản gắp thêm miếng cá rồi nói: “Thôi em khuyên bố mẹ đừng khiếu nại nữa, đền bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu đi”.

Tôi kể cho chồng nghe chuyện nhà bố mẹ sắp bị giải tỏa trong bữa cơm tối. Anh ấy chỉ bình thản gắp thêm miếng cá rồi nói: “Thôi em khuyên bố mẹ đừng khiếu nại nữa, đền bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu đi”.

Tôi kể cho chồng nghe chuyện nhà bố mẹ sắp bị giải tỏa trong bữa cơm tối. Anh ấy chỉ bình thản gắp thêm miếng cá rồi nói: “Thôi em khuyên bố mẹ đừng khiếu nại nữa, đền bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu đi”.

Tôi ngạc nhiên nhìn chồng.

Bố mẹ tôi sống trong căn nhà ấy gần bốn mươi năm. Khu đất nằm ở mặt đường, giá thị trường rất cao. Nếu được đền bù đúng quy định, số tiền chắc chắn không nhỏ.

Thấy tôi im lặng, anh lại nói tiếp:

– Mình còn trẻ, tay chân đầy đủ, mỗi tháng hai vợ chồng kiếm cũng đủ sống. Đừng động đến tiền đền bù của bố mẹ.

Lúc ấy, tôi còn thấy trong lòng ấm áp.

Tôi nghĩ mình đã lấy đúng người.

Một người đàn ông không tha/m của nhà vợ.

Nhưng ngay sau đó, anh ta buông thêm một câu khiến tôi chết lặng.

– Sau này bố mẹ m//ất, căn nhà đó với tiền đền bù kiểu gì cũng là của em. Mình cần gì phải tranh với hai anh bây giờ. Cứ để họ đứng ra lo, đến lúc chia thừa kế thì mình hưởng phần của mình là được.

Chiếc bát trên tay tôi suýt rơi xuống nền gạch.

Điều anh quan tâm không phải là bố mẹ tôi.

Cũng chẳng phải tình nghĩa anh em.

Mà là tính toán thời điểm để lấy được nhiều nhất.

Đêm đó tôi gần như không ngủ.

Trong đầu cứ văng vẳng câu nói của chồng:

“Đến lúc chia thừa kế thì mình hưởng phần của mình.”

Bố mẹ tôi vẫn còn khỏe mạnh.

Vậy mà anh đã bình thản nhắc đến ngày họ qua đời như thể đang chờ một khoản tiền sắp đến hạn.

Sáng hôm sau, tôi về thăm bố mẹ.

Hai ông bà đang ngồi tính toán đủ thứ giấy tờ liên quan đến việc giải tỏa.

– Bố định chia luôn tiền đền bù cho ba anh em khỏi sau này phiền phức.

– Già rồi giữ nhiều tiền làm gì con?

– Vì đó là tài sản của bố mẹ. Bố mẹ muốn tiêu, muốn đi du lịch, muốn chữa bệnh hay làm từ thiện là quyền của bố mẹ. Đừng chia cho ai khi bố mẹ còn sống.

Bố mẹ nhìn nhau đầy ngạc nhiên.

Ít ngày sau, chồng hỏi tôi:

– Bố mẹ nói sao? Có định chia trước không?

Gương mặt anh thoáng hiện vẻ thất vọng.

Nhưng rất nhanh, anh lấy lại bình tĩnh.

Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng.

– Người già giữ nhiều tiền dễ bị lừa. Chia cho con cái vừa an toàn vừa đỡ tranh chấp.

Càng nghe, tôi càng thấy những lời nói ấy chẳng xuất phát từ sự lo lắng.

Mà giống một phép tính đã được chuẩn bị từ rất lâu.

Một tuần sau, tôi vô tình phát hiện chồng đang nói chuyện điện thoại với mẹ chồng khiến tôi kinh h..ãi vì…Bình luận chữ “có” để đọc phần 2 dưới bình luận!

Leave a Comment

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *