Vợ tôi mấ//t được ba năm, em gái vợ ở lại chăm hai cháu. Đúng ngày giỗ b/ỏ ta/ng, cả hai bên gia đình đều muốn tác thành chúng tôi. Đêm ấy, khi tôi lấy hết can đảm hỏi ý cô ấy, câu trả lời của Hương khiến tôi bất ngờ…
Ba năm trước, cuộc đời tôi rẽ sang một hướng mà đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tim vẫn nhói lên như có ai bóp chặt.
Vợ tôi, phát hiện bệnh nặng!
Suốt mười hai năm làm vợ chồng, chúng tôi từng cùng nhau vượt qua những ngày ng//hèo khó, từng dành dụm từng đồng để mua căn nhà nhỏ, từng thức trắng đêm khi hai đứa con sốt cao.
Vậy mà căn bệnh quá//i á/c lại đến quá bất ngờ.
Lúc ấy, con gái lớn mới mười tuổi, cậu con trai út vừa lên bảy.
Điều khiến Lan đau lòng nhất không phải cái c//hết đang đến gần.
Mà là hai đứa con.
Đêm nào cô ấy cũng ôm chúng vào lòng rồi khóc.
“Các con còn nhỏ quá… Sau này ai chăm chúng đây anh?”
Tôi chỉ biết nắm chặt tay vợ.
“Em sẽ khỏi thôi.”
Nhưng cả hai đều hiểu, đó chỉ là lời nói để tự an ủi nhau.
—
Biết gia đình tôi rơi vào cảnh ngặt nghèo, H – em g//ái ruột của L.– vừa tốt nghiệp đại học đã xin hoãn việc tìm việc làm để lên thành phố ở cùng chị gái.
Ban đầu, tôi không đồng ý.
Tôi bảo:
– Em còn trẻ, tương lai còn dài. Đừng vì gia đình anh chị mà bỏ lỡ cơ hội.
H. chỉ cười.
– Chị em chỉ có hai người. Nếu lúc này em không ở bên chị thì sau này em sẽ ân hận cả đời.
Từ hôm ấy, căn nhà nhỏ lúc nào cũng sáng đèn.
Ban ngày tôi vào viện chăm Lan.
Ở nhà, Hương thay tôi quán xuyến mọi việc.
Đưa đón hai đứa nhỏ đi học.
Nấu cơm.
Giặt giũ.
Kèm con học.
Đêm khuya còn chạy xe mang cháo nóng vào bệnh viện.
Có những hôm tôi thức trắng ba đêm liền.
Chỉ cần quay sang là thấy Hương đang ngủ gục trên chiếc ghế nhựa ngoài hành lang.
Đôi mắt thâm quầng.
Khuôn mặt g//ầy đi trông thấy.
Nhưng chưa bao giờ cô ấy than một lời.
—
Ba tháng sau…
La//n ra đi.
Trước lúc nhắm mắt, cô ấy nắm lấy tay tôi rồi kéo Hương lại.
Bàn tay lạnh ngắt của cô đặt hai bàn tay chúng tôi lên nhau.
Giọng yếu đến mức gần như chỉ còn hơi thở.
“Hai con… nhờ em…”
Rồi quay sang nhìn tôi.
“Đừng để các con… thiếu hơi ấm…”
Đó là câu cuối cùng của Lan.
Sau tan//g lễ, Hương định thu dọn đồ đạc về quê.
Chính hai đứa nhỏ đã ôm chặt lấy dì.
Con gái lớn khóc nức nở.
“Dì đừng đi… Con sợ…”
Thằng út cũng mếu máo.
“Mẹ mất rồi… Dì cũng bỏ con nữa sao?”
Hương bật khóc.
Cuối cùng, cô quyết định ở lại.
“Tạm thời thôi.”
Đó là lời cô nói.
Nhưng cái “tạm thời” ấy kéo dài suốt ba năm.
—
Ba năm trôi qua nhanh hơn tôi tưởng.
Hai đứa trẻ lớn lên trong sự yêu thương của dì.
Chúng chưa bao giờ gọi Hương là mẹ.
Nhưng trong mắt chúng, dì còn gần gũi hơn bất cứ ai.
Có lần con gái tôi bị sốt giữa đêm.
Hương cõng con chạy bộ gần một cây số vì taxi không gọi được.
Có lần thằng út đán//h nhau ở trường.
Hương xin nghỉ làm để đến gặp cô giáo.
Có lần tôi đi công tác dài ngày.
Ba mẹ con ở nhà vẫn cười nói rộn ràng.
Nhìn cảnh ấy, nhiều người tưởng Hương chính là mẹ của hai đứa.
Hương cũng đã có công việc ổn định.
Lương không cao nhưng đủ sống.
Tiền ăn học của hai cháu, cô ấy luôn âm thầm góp một phần.
Tôi nhiều lần đưa tiền.
Cô đều lắc đầu.
“Anh để dành lo cho các con.”
—
Dần dần…
Hàng xóm bắt đầu bàn tán.
“Cô em vợ ở nhà anh rể mãi thế này cũng kỳ.”
“Cưới luôn đi.”
“Con cái cũng có người chăm.”
Ban đầu tôi bỏ ngoài tai.
Nhưng rồi cả hai bên gia đình cũng bắt đầu nhắc đến.
Mẹ tôi nói:
– Con cũng còn trẻ. Hương là người hiền lành, thương các cháu thật lòng. Nếu hai đứa đến được với nhau thì người mừng nhất chắc là con Lan trên trời.
Bố mẹ vợ cũng nắm tay tôi.
– Hương hy sinh tuổi trẻ vì gia đình con suốt ba năm rồi. Chúng ta không ép, nhưng nếu hai đứa có thể xây dựng một mái ấm thì cũng là điều tốt.
Tôi không trả lời.
Thật lòng mà nói…
Ba năm qua, tôi luôn biết ơn Hương.
Rất biết ơn.
Nhưng đó là tình cảm gì…
Tôi chưa từng dám nghĩ.
Tôi sợ.
Sợ mình phản bội ký ức về Lan.
Sợ người khác nghĩ Hương thay thế chị gái.
Sợ chính Hương cũng chỉ xem tôi là anh rể.
—
Đúng ngày làm lễ b//ỏ tang ba năm cho Lan.
Cả gia đình quây quần đông đủ.
Sau bữa cơm, mẹ tôi bất ngờ nói trước mặt mọi người.
– Chuyện cũng đến lúc nên nói rồi.
Không khí bỗng yên lặng.
Bà nhìn tôi rồi nhìn Hương.
– Nếu hai đứa đồng ý, năm sau làm đám cưới. Chúng tôi đều ủng hộ.
Tôi ngượng ngùng cúi đầu.
Hương thì chỉ lặng lẽ gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ.
Không nói một lời.
—
Đêm ấy.
Tôi đứng ngoài cửa phòng Hương rất lâu.
Bàn tay giơ lên rồi lại hạ xuống.
Cuối cùng tôi cũng gõ cửa.
– Hương… em ngủ chưa?
– Dạ, anh vào đi.
Căn phòng vẫn gọn gàng như mọi ngày.
Chiếc bàn học của hai đứa trẻ được xếp ngay ngắn.
Tôi ngồi xuống.
Im lặng khá lâu.
Cuối cùng mới cất tiếng.
– Chuyện lúc tối… em nghĩ thế nào?
Hương ngẩng lên nhìn tôi.
Ánh mắt bình thản.
…hết phần 1, bình luận “đọc tiếp” để đọc phần 2 dưới cmt! Ẩn bớt
Posted inUncategorized
Vợ tôi mấ//t được ba năm, em gái vợ ở lại chăm hai cháu. Đúng ngày giỗ b/ỏ ta/ng, cả hai bên gia đình đều muốn tác thành chúng tôi. Đêm ấy, khi tôi lấy hết can đảm hỏi ý cô ấy, câu trả lời của Hương khiến tôi bất ngờ…
