Ngay trước mặt mẹ chồng, chồng cũ ném chiếc ba lô cũ kỹ vào tôi ngay khi vừa rời tòa l//y hôn. Nhưng đêm đó, lúc mở chiếc ba lô ra, tôi đã bật khóc khi thấy những gì giấu bên trong…
Tiếng búa của thẩm phán vang lên trong phòng x//ử á/n tôi và chồng đã chính thức “đường ai nấy đi” tôi giành được quyền nuôi con.
Mọi thứ dường như đã đóng băng.
Tôi bước ra khỏi cổng tòa án dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa.
Trên tay là bản quyết định l//y hôn vừa được trao.
Trên vai tôi, cậu con trai gần hai tuổi đang ngủ ngon là//nh.
Tôi ôm con thật chặt.
Bởi vì từ hôm nay…
Hai mẹ con tôi chỉ còn có nhau.
Phía sau, mẹ chồng cũ của tôi — bà Nguyễn Thị Hạnh — cũng bước ra.
Bà nhìn tôi bằng ánh mắt lạ/nh lùng.
Khóe môi còn nở một nụ cười như thể cuối cùng cũng trút bỏ được một gánh nặng suốt nhiều năm.
Tôi và Minh Khôi từng yêu nhau ba năm trước khi kết hôn.
Anh là trưởng phòng kinh doanh của một công ty vận tải lớn ở Hà Nội.
Anh từng là người đàn ông trong mắt mọi người: thành đạt, lịch thiệp, có tương lai.
Còn tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, lớn lên trong một gia đình lao động ở ngoại thành.
Ngày cưới, ai cũng nói tôi may mắn.
Họ bảo tôi đã đổi đời.
Nhưng không ai biết…
Cuộc hôn nhân ấy lại trở thành chiếc lồng son khiến tôi dần mất đi chính mình.
Mọi chuyện thay đổi từ khi Gia Bảo chào đời.
Con sinh no/n.
Cơ thể yế/u ớt.
Những tháng đầu tiên, tôi gần như sống trong bệnh viện.
Minh Khôi từng nắm tay tôi và nói:
“Em nghỉ việc đi. Anh sẽ lo cho hai mẹ con.”
Tôi đã tin anh.
Tôi nghĩ mình có một người chồng sẵn sàng che chở.
Nhưng đó lại là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi.
Sau khi nghỉ việc, tôi ở nhà chăm con và sống cùng bố mẹ chồng.
Từ lúc đó…
Tôi dần trở thành người bị xem là ăn bám.
Mẹ chồng tôi kiểm soát từng khoản tiền trong nhà.
Mỗi lần Minh Khôi đưa tiền sinh hoạt, bà đều hỏi:
“Tháng này sao tiêu nhiều vậy? Một ngày hết gần 300 nghìn đồng à? Hay cô lại mang tiền về cho nhà ngoại?”
Tôi chỉ biết im lặng.
Bởi vì tôi hiểu…
Trong căn nhà đó, tiếng nói của tôi chưa bao giờ có trọng lượng.
Nhưng điều khiến tôi đau nhất…
Là Minh Khôi.
Anh luôn đứng ngoài.
Anh nghe mẹ trách móc tôi.
Nghe mẹ xúc phạm tôi.
Nhưng chưa một lần lên tiếng bảo vệ vợ.
Lương của anh mỗi tháng đều đưa cho mẹ giữ.
Còn tôi chỉ nhận được vài triệu đồng ít ỏi để mua sữa, bỉm và lo những khoản cần thiết cho con.
Tôi nhìn người đàn ông từng hứa:
“Anh sẽ bảo vệ em cả đời.”
Nhưng giờ đây…
Anh chỉ cúi đầu im lặng.
Đỉnh điểm xảy ra vào hai tuần trước ngày ly hôn.
Mẹ chồng tôi bất ngờ tố tôi lấy trộ//m 5 triệu đồng trong tủ.
Bà đứng giữa nhà, lớn tiếng mắng nhiếc.
Từng câu từng chữ như da//o cứ//a vào lòng tôi.
Bà còn nói:
“Con trai tôi nên lấy một người vợ khác. Ít nhất cũng phải là người có gia đình tử tế hơn.”
Tôi quay sang nhìn Minh Khôi.
Tôi vẫn hy vọng.
Chỉ cần anh nói một câu thôi.
Chỉ cần anh tin tôi.
Nhưng anh chỉ thở dài.
“Em xin lỗi mẹ đi. Cho mọi chuyện kết thúc.”
Ngay khoảnh khắc ấy…
Thứ gì đó trong lòng tôi hoàn toàn vỡ vụn.
Tôi bế Gia Bảo lên.
Thu dọn vài bộ quần áo.
Rời khỏi căn nhà mà tôi từng nghĩ sẽ là nơi mình sống cả đời.
Ba ngày sau…
Giấy l//y hôn được gửi đến.
Tôi không do dự.
Tôi ký ngay.
Tôi không cần tiền.
Không cần tài sản.
Điều duy nhất tôi muốn…
Là được ở bên con trai mình.
Và hôm nay…
Mọi thứ đã kết thúc.
Tôi vừa định gọi xe về nhà bố mẹ thì Minh Khôi bất ngờ bước tới.
Gương mặt anh lạnh lùng.
Không còn chút tình cảm nào.
Trên tay anh là một chiếc ba lô cũ đã bạc màu.
Chiếc ba lô ấy…
Là món quà anh từng tặng tôi vào ngày chúng tôi còn yêu nhau.
Anh nhìn tôi.
Rồi bất ngờ ném mạnh nó vào người tôi.
“Cầm lấy đi. Mang hết đồ của cô đi. Nhà tôi không còn chỗ chứa những thứ này.”
Chiếc ba lô đập vào vai tôi.
Bên cạnh anh, mẹ anh cười nhạt.
“Đúng rồi. Mang hết những thứ thuộc về cô đi.”
Tôi đứng chết lặng.
Người đàn ông tôi từng yêu hơn cả bản thân mình…
Cuối cùng lại có thể đối xử với tôi như vậy.
Tôi muốn ném chiếc ba lô xuống đất.
Muốn hỏi anh tại sao.
Muốn khóc thật lớn.
Nhưng Gia Bảo vẫn đang ngủ trên vai tôi.
Tôi cắn môi.
Nuốt ngược nước mắt.
Cúi xuống nhặt chiếc ba lô lên.
Ôm con thật chặt.
Rồi lặng lẽ rời đi.
Không một lần quay đầu.
Về đến căn nhà nhỏ của bố mẹ ở ngoại thành Hà Nội, tôi ném chiếc ba lô vào góc phòng.
Đêm hôm đó…
Tôi ôm con trai trong lòng.
Khóc đến khi không còn nước mắt.
Tôi không biết ngày mai của hai mẹ con sẽ ra sao.
Tôi không biết mình phải bắt đầu lại thế nào.
Nhưng tôi biết…
Tôi không thể quay về nơi đã từng khiến mình tổn thương.
Chiều hôm sau, trong lúc dọn dẹp căn phòng, tôi nhìn thấy chiếc ba lô cũ kia.
Tôi định đem nó bỏ đi.
Dù sao…
Nó cũng chỉ là thứ Minh Khôi vứt lại cho tôi.
Nhưng khi nhấc lên…
Tôi bất ngờ khựng lại.
Chiếc ba lô…
Nặng hơn rất nhiều so với hôm qua.
Tôi cau mày.
Một cảm giác kỳ lạ bất chợt xuất hiện.
Tôi từ từ kéo khóa.
Và ngay khoảnh khắc nhìn thấy thứ bên trong…Bình luận “CÓ” để đọc tiếp phần 2: Bí mật trong chiếc ba lô cũ khiến cả gia đình chồng cũ phải trả gi//á.
