Cái kết của thanh niên sau khi cư/\ỡng h/\ôn buổi họp lớp….ră:ng m:ôi l:ẫn l:ộn luôn
Buổi họp lớp đầu năm ấy vốn dĩ được tổ chức với tinh thần ôn lại kỷ niệm xưa, nhắc chuyện thầy cô, bạn bè, rồi nâng chén cho tình nghĩa còn sót lại sau mấy chục năm lăn lộn với cơm áo gạo tiền. Không ai ngờ, chỉ sau vài vòng rượu, buổi họp lớp trang nghiêm ấy lại trở thành một biến cố võ lâm cấp thảm họa.

Giữa căn phòng treo phông rèm xanh, nồi lẩu sôi ùng ục như lòng người đang dâng trào, thiếu hiệp áo xám bắt đầu có biểu hiện lạc lối tâm pháp. Ánh mắt chàng mờ dần, đầu óc lâng lâng, ký ức học trò từ từ trồi lên như cá nổi khi thiếu oxy. Đối diện chàng là nữ hiệp áo xanh – người năm xưa từng chép bài hộ, cho mượn bút, nay vẫn xanh mát như rau muống mới hái ngoài chợ sớm.
Trong khoảnh khắc mà lý trí đã bị cồn đánh cho tơi tả, thiếu hiệp áo xám nảy sinh một suy nghĩ vô cùng nguy hiểm: “Họp lớp mà… chắc hôn cái cũng chẳng sao đâu.”
Nghĩ là làm.
Chỉ trong một nhịp thở, thiếu hiệp ám xám lao tới, hai tay kẹp chặt nữ hiệp áo xanh, thi triển tuyệt kỹ “Hôn ẩu vô chiêu”, khiến cả nồi lẩu cũng phải giật mình sôi to hơn thường lệ. Nữ hiệp chưa kịp hiểu chuyện gì thì giang hồ đã dậy sóng.
Buổi họp tan, trên đường về, phu quân của nữ hiệp áo xanh xuất hiện. Gương mặt lạnh tanh, ánh mắt sắc hơn dao thái thịt, khí thế nặng như vừa bước ra từ phim hành động giờ vàng. Không một lời quát tháo, không một câu cảnh cáo, vị phu quân ấy chỉ dùng hành động để nói lên quan điểm sống.
Ba cú đấm giáng xuống nhanh, gọn, dứt khoát như đóng mộc hành chính.

Thiếu hiệp áo xám lập tức được chuyển thẳng sang trạng thái “tòe mỏ”, miệng méo xệch, mặt thâm tím như vừa tham gia casting vai phản diện nhưng bị đánh thật. Họp lớp lúc này chính thức đổi tên thành cuộc họp rút kinh nghiệm sâu sắc về hành vi hôn không xin phép.
Tưởng thế là xong ư?
Không. Bi kịch thật sự chỉ mới bắt đầu.
Về đến nhà, thiếu hiệp soi gương, giật mình nhận ra mình trông giống một người vừa thua trận ở vòng loại giải boxing phường. Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên. Rung không ngừng, rung liên tục, rung như đòi mạng.
Trên màn hình hiện lên hàng loạt thông báo:
“VK yêu – Đã bỏ lỡ cuộc gọi.”
“Mình trả lời tôi đi.”
“Hôm nay mình vắng nhà tôi cứ thấy thiếu thiếu cái gì ý mình ơi.”
“Mình nghe đi.”
Mồ hôi thiếu hiệp túa ra như vừa chạy bộ mười vòng quanh sân trường cũ. Ngón tay run rẩy đặt lên màn hình, nhưng não bộ nhanh chóng đưa ra phán quyết sinh tồn: nghe máy là chết ngay, không nghe thì… chết từ từ. Sau vài giây cân não, thiếu hiệp quyết định thi triển tuyệt kỹ tối thượng của đàn ông có lỗi: giả chết online.
Điện thoại tiếp tục rung đến khi pin chỉ còn vài phần trăm, còn thiếu hiệp thì nằm im trên giường như xác khô trong cổ mộ, lòng thầm niệm: “Hôm nay ta không thua vì võ công kém…ta thua vì cái mồm đi trước cái não.”
Và thế là, hậu họp lớp đầu năm để lại một bài học sưng mỏ vang vọng khắp giang hồ: họp thì được, uống thì tùy, ôm thì cân nhắc, còn hôn bừa là xác định.
Những gì không thuộc về mình, tốt nhất chỉ nên ngắm từ xa, kẻo một nụ hôn lại đổi lấy cả đời… không dám nghe điện thoại.
