“Chồng chị yêu em m//ê mệ/t rồi, đang ở phòng 304 khách sạn….đây này chị có giỏi tới đây mà xem…”. tiể//u tam dám thách thức thì chí/nh thất như chị sẵn sàng đáp lại….
Kèm theo đó là một tấm ảnh chụp bàn tay người đàn ông đang nắm lấy tay một cô gái trẻ. Chiếc đồng hồ trên cổ tay người đàn ông ấy, tôi nhận ra ngay. Đó là món quà tôi đã dành dụm ba tháng lương để mua tặng chồng vào dịp kỷ niệm mười năm ngày cưới.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây.
Không khóc.
Không gào thét.
Cũng không run.
Có lẽ bởi trong lòng tôi, cuộc hôn nhân ấy đã chết từ rất lâu rồi. Tin nhắn này chỉ là giấy chứng tử cuối cùng.
Tôi bình tĩnh thay bộ vest màu trắng, tô lại son, gọi một chiếc taxi.
Nhưng tôi không đi một mình.
Tôi gọi cho luật sư của mình.
Tiếp theo là gọi cho em trai.
Cuối cùng, tôi gọi cho quản lý khách sạn.
…
Hai tháng trước, tôi đã phát hiện chồng ngoại tình.
Không phải vì tin nhắn.
Mà vì ánh mắt.
Người đàn ông từng chỉ mong tan làm để về ăn cơm với vợ con bỗng dưng thường xuyên tăng ca. Nước hoa trên áo không còn là mùi tôi mua. Điện thoại luôn úp màn hình.
Tôi thuê người xác minh.
Mọi thứ đều rõ ràng.
Thế nhưng tôi không làm ầm ĩ.
Tôi cần nhiều hơn một lời xin lỗi.
Tôi cần sự thật được phơi bày.
Và quan trọng hơn, tôi phải bảo vệ tài sản mà mình đã gây dựng suốt mười lăm năm.
Công ty hiện tại do tôi sáng lập. Chồng chỉ tham gia sau khi cưới vài năm.
Anh tưởng rằng chỉ cần ký vài hợp đồng là có thể lấy đi tất cả.
Anh không biết mọi cổ phần quan trọng đều đứng tên tôi và những điều khoản pháp lý đã được chuẩn bị từ trước.
…
Xe dừng trước khách sạn.
Tôi bước xuống.
Quản lý đã đứng chờ.
“Thưa chị, chúng tôi chỉ có thể hỗ trợ trong phạm vi quy định. Nếu có yêu cầu lập biên bản hoặc làm việc liên quan đến tài sản, chúng tôi sẽ phối hợp.”
Tôi gật đầu.
Thang máy dừng ở tầng ba.
Phòng 304.
Tôi không đập cửa.
Tôi nhấn chuông.
Một lần.
Hai lần.
Người mở cửa là cô gái trong bức ảnh.
Khoảng hai mươi lăm tuổi.
Mặc chiếc váy ngủ bằng lụa.
Cô ta nhìn tôi với nụ cười đầy khi/êu khích.
“Ồ… chị đến thật à? Em cứ tưởng chị không dám.”
Tôi mỉm cười.
“Đúng. Tôi đến.”
“Tới để đá//nh ghe//n sao?”
“Tôi không đánh những người không xứng.”
Nụ cười trên môi cô ta khựng lại.
Lúc ấy, chồng tôi từ trong phòng bước ra.Khi nhìn thấy tôi, mặt anh tái mét.
“Em… nghe anh giải thích…”
Tôi giơ tay.
“Không cần.”
Rồi tôi đặt lên bàn một chiếc phong bì….PHẦN 2 DƯỚI BÌNH LUẬN, BÌNH LUẬN CHỮ ‘CÓ” ĐỂ XEM PHẦN 2 DƯỚI CMT NHÉ!
Posted inUncategorized
“Chồng chị yêu em m//ê mệ/t rồi, đang ở phòng 304 khách sạn….đây này chị có giỏi tới đây mà xem…”. tiể//u tam dám thách thức thì chí/nh thất như chị sẵn sàng đáp lại….
